tôi biết, tôi biết
kỳ ngay trước: nhưng tôi định kỳ thứ 4 là một bài có tên gồm 3 dấu nặng (nó quá khó viết nên tôi để lại sau) - đấy, vẫn còn chưa viết kỳ 1 (một dấu nặng)
vanity doesn't mean fair
tôi biết, tôi biết
kỳ ngay trước: nhưng tôi định kỳ thứ 4 là một bài có tên gồm 3 dấu nặng (nó quá khó viết nên tôi để lại sau) - đấy, vẫn còn chưa viết kỳ 1 (một dấu nặng)
Đọc William Faulkner cảm giác giống tì trán vào trán một con ngựa, thấy được nó run lên như thế nào, nói đúng hơn, thấy các luồng rung của nó.
Đọc Faulkner ở các truyện ngắn vẫn giống thế, nhưng lúc này con ngựa kia không đứng yên nữa, mà nó húc.
Hoặc cũng có thể
"Vậy thì sẽ không đủ nếu tôi viết Tôi bất hạnh. Chừng nào không viết gì khác nữa thì tôi ở quá gần tôi, quá gần nỗi bất hạnh của tôi, để mà bất hạnh đó có thể thực sự trở thành bất hạnh của tôi."
(Maurice Blanchot)
(tiếp tục đi ba lớp, hai thợ mộc, đêm thứ nhất, Quignard, Lanark, bóc các lớp)
Một cái gì đó giống như là atavism: